Phải làm ǵ khi Máu Thánh c̣n dư lại?

Thứ tư - 05/10/2016 22:00
 
Phải làm ǵ khi Máu Thánh c̣n dư lại?

Phải làm ǵ khi Máu Thánh c̣n dư lại?

Hỏi: Đâu là cách thích hợp để xử lư Máu Thánh c̣n dư lại sau Rước Lễ? Theo Giáo Luật số 1367 và huấn thị Redemptionis Sacramentum, số 107 và 172a, có vẻ như việc đổ Máu Thánh vào giếng ở pḥng thánh là bị cấm. Tôi đă hỏi ba linh mục cần phải làm ǵ. Hai vị cho biết việc Máu Thánh c̣n dư lại là đôi khi xảy ra, và họ xử lư bằng cách đổ vào giếng ở pḥng thánh. Vị thứ ba cho biết Máu Thánh nên được pha loăng với nước cho đến khi không c̣n có sự Hiện diện Thật sự nữa (v́ nó quá loăng nên nó không c̣n là "rượu"), và sau đó được đổ xuống giếng ở pḥng thánh. Cách thứ hai này nghe có vẻ hợp lư hơn (và được phép?) đối với tôi, nhưng chữ đỏ chính thức về điều này nói ǵ? Ngoài ra, một giáo dân có thể làm ǵ khi linh mục không thấy có vấn đề nào về việc đổ Máu Thánh vào giếng ở pḥng thánh? Linh mục nói: “Nói cho cùng, giếng ở pḥng thánh dùng vào việc ǵ chứ?” Tôi biết rằng huấn thị Redemptionis Sacramentum c̣n nói trong số 107 rằng Máu Thánh c̣n dư lại phải được linh mục hay thừa tác viên khác rước hết, nhưng điều ǵ xảy ra khi cac vị này không rước hết? - J. P., New Jersey, Hoa Kỳ.
Giải đáp của Cha Edward McNamara, Ḍng Đạo Binh Chúa Kitô (LC), Khoa trưởng Thần học và giáo sư phụng vụ của Đại học Regina Apostolorum (Nữ Vương các Thánh Tông Đồ), Rôma.





Đáp:
 Giếng ở pḥng thánh là một chậu hoặc bồn rửa, thường nằm trong pḥng thánh, với một ống thoát nước riêng biệt trực tiếp xuống đất, chứ không vào đường cống công cộng.

Các bản văn mà độc giả trên đây nhắc đến, và một số đoạn văn khác nữa, nêu ra như sau:

"Giáo luật, Điều 1367: Ai ném bỏ bánh thánh, lấy hoặc giữ với mục đích phạm thánh, bị mắc vạ tuyệt thông tiền kết (latae sententiae) dành cho Ṭa Thánh. Ngoài ra, giáo sĩ c̣n có thể bị phạt bằng h́nh phạt khác, kể cả h́nh phạt khai trừ khỏi hàng giáo sĩ" (Bản dịch Việt ngữ của các Linh Mục Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện, Mai Đức Vinh). 

Điều khoản này xuất hiện cho thấy thật nghiêm túc biết bao khi Giáo Hội xem xét tội chống lại phép Thánh Thể, và như là một hệ quả, việc chăm sóc và tôn kính cần được thực hiện biết bao, đối với những ǵ liên quan đến Ḿnh Thánh Máu Thánh.

Qui chế Tổng quát Sách Lễ Rôma (GIRM) cho biết:

"284. Khi cho rước lễ dưới hai h́nh;

“a. Thông thường thầy phó tế cho rước Máu Thánh, hoặc, nếu không có phó tế, th́ linh mục, hay thầy có chức giúp lễ hay một thừa tác viên cho rước lễ ngoại thường khác, hay một tín hữu, được giao cho việc này, trong trường hợp cấp bách.

“b. Phần Máu Thánh c̣n lại phải được rước hết tại bàn thờ bởi vị tư tế, phó tế, hay thầy có chức giúp lễ, đă cho rước chén và thầy này tráng, lau và xếp các b́nh thánh theo cách thường lệ.

Các tín hữu chỉ muốn rước dưới một h́nh bánh thôi, th́ rước lễ dưới dạng này.

“285. Để cho rước lễ dưới hai h́nh cần phải chuẩn bị:

“a. Nếu rước Máu Thánh bằng cách uống trực tiếp th́ chuẩn bị một chén lớn cho đủ, hoặc nhiều chén, tuy nhiên luôn luôn dự kiến đừng để sau Thánh Lễ phải uống quá nhiều Máu Thánh c̣n dư lại” (Bản dịch Việt ngữ của Lm. Phanxicô Xaviê Nguyễn Chí Cần, Giáo phận Nha Trang).

Các Giám mục Hoa Kỳ có các hướng dẫn cụ thể, được công bố lần đầu vào năm 2002 và được cập nhật trong năm 2011, cho phù hợp với huấn thị Redemptionis Sacramentum, liên quan đến việc Rước lễ dưới hai h́nh, vốn là bắt buộc tại Hoa Kỳ. Đối với mục đích của chúng ta, bản văn năm 2002 là đủ rơ ràng:

"Lập kế hoạch

"30. Khi việc Rước Lễ diễn ra dưới hai h́nh, cần lập kế hoạch cẩn thận để cho:

"-Đủ bánh và rượu cho các tín hữu Rước lễ trong mỗi Thánh lễ. Như một quy luật chung, mọi người rước lễ từ Ḿnh Thánh được truyền phép trong chính Thánh lễ họ đang tham dự, chứ không từ Ḿnh Thánh được lưu giữ trong Nhà Tạm. Máu Thánh không được lưu lại từ Thánh lễ này để dùng trong Thánh Lễ khác; và

"-số các thừa tác viên cho rước lễ là cần phù hợp trong mỗi Thánh lễ. Về việc cho rước Máu Thánh, cứ có một thừa tác viên cho rước Ḿnh Thánh, th́ cần có hai thừa tác viên cho rước Máu Thánh, để thời gian cho việc Rước lễ là không dài quá.

"52. Khi Máu Thánh c̣n dư lại nhiều, và nếu Giám mục hay linh mục chủ tế không rước hết, th́ thầy Phó tế, đứng tại bàn thờ, "ngay lập tức và kính cẩn rước Máu Thánh c̣n lại, và nếu vẫn c̣n Máu Thánh, các phó tế và linh mục khác rước cho hết”. Khi có các thừa tác viên ngoại thường cho rước lễ ở đó, họ có thể rước Máu Thánh c̣n lại từ Chén họ đang cầm, với sự cho phép của Giám Mục Giáo phận.

"54. Máu Thánh không được lưu giữ, trừ trường hợp sẽ cho người bệnh rước lễ. Chỉ có người bệnh nào không thể rước Ḿnh Thánh mới được rước Máu Thánh mà thôi, theo phán đoán của Linh mục. Nếu Máu Thánh không được truyền phép trong Thánh lễ có người bệnh tham dự, Máu Thánh được lưu giữ trong một b́nh được che đậy đúng cách, và được đặt trong Nhà tạm sau phần Rước lễ. Máu Thánh có thể được mang tới cho bệnh nhân trong một b́nh đậy kín, nhằm tránh mọi nguy cơ đổ ra ngoài. Nếu Máu Thánh c̣n dư lại sau khi người bệnh rước, thừa tác viên nên rước hết, và tráng b́nh đúng cách.

"55. Sự tôn kính đối với Máu Thánh đ̣i hỏi rằng Máu Thánh cần được rước hết, sau khi phần Rước lễ đă hoàn tất, và không bao giờ được đổ xuống đất hoặc giếng ở pḥng thánh".

Trong khi đó, Huấn thị Redemptionis Sacramentum nói:

"4. VIỆC RƯỚC LỄ DƯỚI HAI H̀NH

“100. Để biểu lộ rơ ràng hơn cho các tín hữu tính viên măn của dấu chỉ bàn tiệc Thánh Thể, giáo dân cũng được rước lễ dưới hai h́nh trong những trường hợp các sách phụng vụ được dự liệu, với điều kiện phải dạy trước đó phải luôn luôn giảng dạy cách thích hợp về các nguyên lư tín lư đă được Công Đồng chung Trentô ấn định trong lănh vực này.

“101. Để cho giáo dân rước lễ hai h́nh, phải để ư một cách thích hợp đến các hoàn cảnh, mà việc đánh giá trước tiên là thuộc quyền Giám Mục giáo phận. Phải tuyệt đối loại bỏ việc này khi có một nguy cơ, dù là rất nhỏ, xúc phạm đến Ḿnh Máu Thánh Chúa. Để đảm bảo một sự phối hợp rộng răi hơn trong lănh vực này, các Hội Đồng Giám Mục cần công bố những quy tắc liên quan chủ yếu về “cách cho các tín hữu rước lễ dưới hai h́nh và về phạm vi của quyền cho rước lễ dưới hai h́nh này”; những quy tắc này phải được Tông Toà, nghĩa là Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích, xác nhận.

“102. Không được cho giáo dân rước với chén thánh, nếu, v́ số người rước lễ đông, khó mà lường được lượng rượu cần thiết cho Thánh Lễ ; quả nhiên, phải tránh nguy cơ “c̣n dư quá nhiều Máu Chúa Kitô phải rước cuối buổi cử hành”. Phải hành động như thế đó trong những trường hợp sau đây : khó tổ chức cho giáo dân rước lễ với chén thánh ; việc cử hành đ̣i hỏi sử dụng một lượng rượu mà khó biết chắc chắn được nguồn gốc và phẩm chất của nó ; cho một cử hành xác định, không có đủ số các thừa tác viên có chức thánh, cũng như các thừa tác viên ngoại thường cho rước lễ được huấn luyện thích hợp ; một số lớn dân chúng khăng khăng v́ nhiều lư do, không chịu rước lễ với chén thánh, việc này có kết quả là làm mờ nhạt đi cái có thể gọi là dấu chỉ hiệp nhất.

“103. Quy tắc Sách Lễ Rôma chấp nhận nguyên tắc theo đó, khi cho rước lễ dưới hai h́nh, “có thể rước Máu Chúa Kitô hoặc bằng cách uống trực tiếp với chén thánh, hoặc bằng cách chấm Ḿnh Thánh vào Máu Thánh, hoặc dùng ống hút hay một cái muỗng”. Khi cho giáo dân rước lễ, các Giám Mục có thể loại trừ cách cho rước lễ với ống hút hoặc cái muỗng, trong những không có thói quen, nhưng duy tŕ luôn cách cho rước lễ bằng cách chấm. Tuy nhiên, trong trường hợp sau này, phải dùng những bánh lễ không được quá mỏng, cũng không quá nhỏ, và người rước lễ phải nhận Thánh Thể do vị linh mục trao trực tiếp vào miệng.

“104. Không cho phép người rước lễ tự chấm Ḿnh Thánh vào chén thánh, cũng không được nhận trên tay Ḿnh Thánh đă được chấm vào Máu Thánh Chúa Kitô. Cũng thế, bánh thánh dành để rước lễ bằng cách chấm, phải được làm bằng một chất thành sự và được truyền phép ; vậy, tuyệt đối cấm dùng bánh không có truyền phép hoặc làm với một chất khác.

“105. Nếu một chén không đủ để cho các linh mục đồng tế hoặc giáo dân rước lễ dưới hai h́nh, th́ không ǵ ngăn cấm linh mục chủ tế dùng nhiều chén. Quả nhiên, phải nhớ là mọi linh mục cử hành Thánh Lễ buộc phải rước lễ dưới hai h́nh. V́ lẽ dấu chỉ tỏ bày, nên dùng một chén chính lớn hơn, cùng với những chén khác nhỏ hơn.

“106. Tuy nhiên, sau khi truyền phép, phải tuyệt đối tránh sang Máu Thánh Chúa Kitô từ chén này qua chén khác, để tránh xúc phạm đến mầu nhiệm cực đại dường ấy. Để đựng Máu Thánh Chúa Kitô, không bao giờ sử dụng hũ, b́nh hoặc những vật nào khác, không hoàn toàn đúng với các quy luật đă ban hành.

“107. Theo giáo luật, “ai ném bỏ Ḿnh Máu Thánh, lấy hoặc giữ với mục đích phạm thánh, th́ bị vạ tuyệt thông tiền kết (latae sententiae) dành riêng cho Toà Thánh ; hơn nữa, giáo sĩ c̣n có thể bị phạt bằng một h́nh phạt khác, kể cả việc khai trừ khỏi hàng giáo sĩ”. Cũng phải thêm vào trường hợp này mọi hành vi khinh bỉ, cố ư và nghiêm trọng, đối với Ḿnh Máu Thánh Chúa. Vậy, ai hành động nghịch lại với các quy định trên đây, ví dụ, như ném Ḿnh Máu Thánh Chúa vào trong giếng của pḥng thánh hay trong một nơi bất xứng, hoặc ném xuống đất, th́ bị những h́nh phạt ấn định về chuyện này. Vả lại, mọi người phải nhớ rằng, khi cử hành Thánh Lễ, lúc cho rước lễ xong, phải tuân thủ các quy định của Sách Lễ Rôma. Đặc biệt, Máu Thánh Chúa Kitô có thể c̣n lại phải được chính linh mục hay, theo quy tắc, một thừa tác viên khác rước ngay lúc ấy. Cũng vậy, Ḿnh Thánh Chúa có thể c̣n lại, phải được linh mục rước tại bàn thờ, hay được đem cất vào một nơi dành để lưu giữ Ḿnh Thánh Chúa” (Bản dịch Việt Ngữ của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam).

Mặc dầu người ta giả định rằng trong trường hợp được độc giả chúng ta tŕnh bày trên đây, không có ư định xúc phạm và phạm thánh, các linh mục và phó tế có nghĩa vụ thông báo cho nhau về các qui chế liên quan, và sự không hay biết (thiếu kiến thức) về việc này là không được giả định. Họ cũng chịu trách nhiệm t́m hiểu và thông báo cho các thừa tác viên khác nữa. Do đó, một linh mục đổ Máu Thánh hoặc chỉ dẫn cho người khác đổ Máu Thánh vào giếng ở pḥng thánh, có thể phải chịu các h́nh phạt nặng nhất. Nếu điều này xảy ra, th́ người ta nên báo tin cho Giám mục, để ngài có hành động thích hợp. Nếu không có hành động được đưa ra và việc lạm dụng cứ tiếp tục, người ta cần báo tin cho Ṭa Thánh.

V́ các văn bản trên đây là rơ ràng, cách duy nhất mà Máu Thánh được "xử lư" sau phần rước lễ là các linh mục, và phó tế rước Máu Thánh, và, nếu cần thiết, và với sự cho phép của Giám mục, các thừa tác viên ngoại thường rước cho hết. Điều này đ̣i hỏi có kế hoạch cẩn thận để tránh lượng Máu Thánh c̣n dư quá nhiều.

Không có trường hợp nào mà Máu Thánh được đổ xuống giếng ở pḥng thánh cả.

Khả năng pha thật loăng Máu Thánh thường không được xem là một lựa chọn. Giải pháp này có thể thỉnh thoảng được sử dụng trong trường hợp đặc biệt. Thí dụ, khi Máu Thánh được đưa đến một người nào đó có một căn bệnh cản trở việc rước Ḿnh Thánh, và nơi đó có nguy cơ lây lan bệnh. Nếu người đó không thể rước hết Máu Thánh, th́ người ta có thể pha thật loăng Máu Thánh và đổ vào giếng ở pḥng thánh.

Mục đích chính của giếng ở pḥng thánh là chứa đựng nước đă được sử dụng cho bất kỳ mục đích thánh thiêng nào, như rửa chén lễ, khăn bàn thờ và nước dùng cho phép rửa tội, nếu giếng rửa tội không có giếng đổ nước riêng. Tro của các vật thánh được đốt, như dầu dùng trong các bí tích, cũng có thể được rửa và đổ xuống giếng này.

Trong trường hợp đặc biệt, giếng này có thể được sử dụng để xử lư nước được dùng ḥa tan các mảnh Ḿnh Thánh, hoặc, rất hiếm khi, pha thật loăng Máu Thánh. Nó cũng được sử dụng để xử lư nước đă được dùng để làm sạch các nơi Ḿnh Thánh đă rơi xuống, hoặc nơi Máu Thánh đă bị đổ ra.
 
Nguyễn Trọng Đa/ Zenit.org